views
Chúng ta dạy con học Toán để biết cộng trừ.
Dạy tiếng Anh để sau này có thêm cơ hội.
Cho con học đủ thứ với mong muốn tương lai đỡ vất vả.
Nhưng có một “môn học” gần như đứa trẻ nào lớn lên cũng phải dùng mỗi ngày…
lại rất ít cha mẹ ngồi xuống dạy con.
Đó là:
Cách sống với tiền.
Nhiều người nghĩ:
“Trẻ con biết gì về tiền bạc, lớn rồi học cũng chưa muộn.”
Nhưng hãy nhìn một đứa trẻ khi được 500 nghìn tiền lì xì.
Có đứa muốn tiêu hết ngay.
Có đứa cất lại.
Có đứa chia ra một phần mua thứ mình thích, phần còn lại để dành.
Đó đã là một bài học về tiền.
Và cha mẹ hoàn toàn có thể bắt đầu từ những chuyện nhỏ như thế.
Điều đầu tiên, hãy để con hiểu: tiền không tự nhiên mà có.
Khi con đòi một món đồ chơi, đừng chỉ nói:
“Đắt lắm, không mua.”
Có thể nói:
“Để mua món này, bố hoặc mẹ phải làm việc trong bao lâu?”
Trẻ chưa cần hiểu mức lương.
Chỉ cần hiểu một điều:
Mỗi tờ tiền đều đổi bằng thời gian và công sức của một ai đó.
Khi hiểu điều này, trẻ sẽ dần biết quý tiền hơn.
Điều thứ hai, có tiền không có nghĩa là phải tiêu hết.
Cho con 100 nghìn, thay vì quản hết thay con, hãy thử để con chia thành ba phần:
Một phần được tiêu.
Một phần để dành.
Một phần cho mục tiêu lớn hơn.
Nếu con tiêu sạch rồi hôm sau lại muốn mua thứ khác…
đừng lập tức bù thêm.
Hãy để con trải nghiệm cảm giác:
“À, vì hôm qua mình đã chọn tiêu nên hôm nay mình không còn đủ tiền.”
Đôi khi một bài học 100 nghìn lúc nhỏ…
có thể đáng giá hơn rất nhiều bài học đắt đỏ khi trưởng thành.
Điều thứ ba, dạy con phân biệt “con muốn” và “con cần”.
Một đôi giày để đi học là cần.
Đôi thứ năm chỉ vì bạn bè đang có…
có thể chỉ là muốn.
Điện thoại dùng được nhưng muốn đổi mẫu mới nhất…
cũng là một lựa chọn.
Trẻ biết phân biệt hai điều này sớm sẽ dễ hiểu rằng:
không phải thứ mình thích đều phải có ngay.
Và cuối cùng, có một bài học quan trọng hơn cả tiết kiệm:
Tiền là công cụ, không phải thước đo giá trị con người.
Đừng khiến trẻ nghĩ nhà mình nhiều tiền thì hơn người khác.
Cũng đừng để trẻ xấu hổ chỉ vì gia đình chưa mua được thứ bạn bè có.
Tiền có thể giúp cuộc sống thuận tiện hơn.
Nhưng cách kiếm tiền, cách tiêu tiền và cách đối xử với người khác khi có tiền…
mới nói nhiều hơn về một con người.
Cha mẹ không cần biến con thành “nhà đầu tư nhí”.
Cũng chẳng cần ngồi giảng cho một đứa trẻ về lãi suất hay những khái niệm phức tạp.
Hãy bắt đầu từ chính cuộc sống:
Một lần đi siêu thị.
Một khoản tiền lì xì.
Một món đồ con muốn mua.
Hay một tháng cùng con bỏ tiền vào chiếc hộp tiết kiệm.
Bởi một ngày nào đó, con sẽ rời khỏi vòng tay cha mẹ.
Chúng ta không thể đi theo để nhắc:
“Đừng tiêu cái này.”
“Đừng vay khoản kia.”
“Nhớ để dành một ít.”
Thứ có thể đi cùng con…
chính là những thói quen đã được gieo từ nhỏ.
Vì vậy, đừng chỉ cố gắng để lại cho con thật nhiều tiền.
Hãy dạy con biết làm gì với tiền.
Bởi tiền cha mẹ để lại…
rồi cũng có ngày tiêu hết.
Nhưng nếu một đứa trẻ biết kiếm tiền bằng năng lực, biết tiêu có giới hạn và biết giữ lại cho ngày mai…
đó mới là thứ tài sản có thể theo con suốt cả cuộc đời.