views
Bước qua tuổi 60…
Nhiều người vẫn tự lái xe đi chợ, tập thể dục mỗi sáng, chăm cháu và cười nói như chẳng có điều gì phải lo.
Nhưng phía sau vẻ bình thản ấy…
Là những nỗi sợ không phải lúc nào họ cũng nói với con cái.
Nỗi sợ đầu tiên là một lần té ngã.
Người trẻ ngã rồi đứng dậy.
Nhưng với tuổi già, một cú trượt trong nhà tắm hay vấp ở bậc cửa cũng có thể khiến cuộc sống thay đổi.
Từ chỗ tự đi lại, họ có thể phải nằm một chỗ và cần người chăm sóc.
Bởi vậy, chậm hơn một chút không phải là yếu đuối.
Nhà tắm có tay vịn, nền nhà bớt trơn, lối đi đủ sáng và không vướng đồ đạc… đôi khi quý hơn rất nhiều lời dặn dò.
Nỗi sợ thứ hai là trí nhớ dần mai một.
Hôm nay quên chìa khóa.
Ngày mai hỏi lại câu chuyện vừa nghe.
Có lúc bước vào phòng rồi chẳng nhớ mình định làm gì.
Điều khiến họ sợ không chỉ là quên một việc…
Mà là một ngày nào đó, có thể quên cả khuôn mặt những người mình yêu thương.
Tuổi già cần được trò chuyện, đọc sách, vận động và học thêm điều mới.
Nhưng nếu sự quên lãng ngày càng nhiều, làm ảnh hưởng sinh hoạt, đừng chỉ nói:
“Già rồi ai chẳng thế.”
Hãy đưa cha mẹ đi kiểm tra sớm.
Nỗi sợ thứ ba là những đêm dài không ngủ.
Con cháu đã yên giấc, người già vẫn nằm nghe tiếng đồng hồ.
Một cơn đau nhức.
Một lần tỉnh giấc.
Một nỗi lo không gọi được thành tên…
Cứ thế kéo đêm dài hơn.
Đôi khi điều cha mẹ cần không phải một câu “cố ngủ đi”, mà là được hỏi han, được giúp tìm nguyên nhân khi tình trạng kéo dài.
Nỗi sợ thứ tư là cơ thể yếu đi mà không hiểu vì sao.
Vẫn ăn ngày ba bữa, nhưng quần áo ngày càng rộng.
Tay chân mất sức, đi vài bước đã mệt.
Tuổi già có thể ăn ít hơn, răng yếu hơn và hấp thu kém hơn.
Vì vậy, bữa ăn không chỉ cần no, mà cần đủ chất, mềm và phù hợp với bệnh nền.
Nếu cha mẹ sụt cân không rõ nguyên nhân, đừng xem đó là chuyện bình thường của tuổi tác.
Nỗi sợ thứ năm là cô đơn.
Có người sống giữa con cháu đông đúc mà cả ngày chẳng có ai ngồi xuống nói chuyện.
Con đi làm.
Cháu ôm điện thoại.
Cha mẹ quanh quẩn với chiếc tivi và những ký ức cũ.
Người già không cần lúc nào cũng được hỏi:
“Hôm nay bố mẹ có đau ở đâu không?”
Đôi khi họ chỉ muốn được hỏi:
“Hôm nay bố mẹ có chuyện gì vui?”
Một bữa cơm thong thả, cuộc gọi không vội vàng hay buổi đi dạo cùng con… đều có thể khiến ngày dài bớt trống trải.
Và nỗi sợ cuối cùng là cảm giác mình không còn có ích.
Không đi làm.
Không kiếm tiền.
Việc trong nhà cũng dần được con cháu làm thay.
Có người bắt đầu nghĩ mình chỉ là gánh nặng.
Nhưng 60 tuổi không phải lúc cuộc đời hết ý nghĩa.
Họ vẫn có thể trồng một luống rau, chăm vài chậu hoa, gặp bạn bè, học điều mới hoặc truyền lại cho con cháu những kinh nghiệm quý giá.
Tuổi già đáng sợ nhất không hẳn là tóc bạc hay bước chân chậm…
Mà là không còn ai cần đến mình, không còn điều gì để mong đợi mỗi sáng thức dậy.
Nếu trong nhà có cha mẹ đã ngoài 60, đừng chỉ chăm lo thuốc men và bữa ăn.
Hãy giúp họ sống trong một ngôi nhà an toàn.
Lắng nghe khi họ thấy bất an.
Cho họ cơ hội tự quyết định những việc còn có thể làm.
Và thường xuyên để cha mẹ biết rằng…
Dù đã già, họ vẫn quan trọng.
Vẫn được yêu thương.
Và vẫn là một phần không thể thiếu trong mái nhà này.